
CHÀO CÁC BAN!
Mình giới thiệu đến các bạn cảm nhận của một đọc giả về sân khấu nói chung và bộ môn cải lương nói riêng. Suy nghĩ hết sức chân phương nhưng không kém phần sâu sắc, nhất là đối với bộ môn nghệ thuật truyền thống có một không hai trên thế giới đó là nghệ thuật cải lương.
Mình giới thiệu đến các bạn cảm nhận của một đọc giả về sân khấu nói chung và bộ môn cải lương nói riêng. Suy nghĩ hết sức chân phương nhưng không kém phần sâu sắc, nhất là đối với bộ môn nghệ thuật truyền thống có một không hai trên thế giới đó là nghệ thuật cải lương.
Cũng như kinh kịch, bình kịch của trung quốc, nghệ thuật cải lương của việt nam không hoà lẫn vào đâu, đã ăn sâu vào trong sông nước miền tây, vào phù sa đỏ thắm hay nói theo cách khác là vào trong máu thịt của người việt nam vì đó là bản sắc dân tộc. Không phải ngẫu nhiên mà nhà văn sơn nam, quyển từ điển sống của đất nam bộ đã nói:" Bao giờ nước sông cửu long cạn thì cải lương mới chết"
Cắm cúi với ngày chủ nhật không yên bình. tất cả mọi việc dường như đã âm thầm ký với nhau một bản cam kết nào đấy để đồng loạt tấn công quỹ thời gian cuối tuần ít ỏi của mình. Mặc kệ, cứ chăm chỉ từng chút, rồi anh nào sẽ về đúng vị trí của anh đấy mà thôi.
Kết thúc buổi sáng, tự thưởng cho mình một khoản trên đồng hồ treo tường. Ung dung nằm, mắt dán vào tivi không nghĩ ngợi. Đúng lúc VTV9 phát chương trình"sài gòn du ký"-tập 10, bàn về cải lương nam bộ-thở dài!
Nếu như phải cám ơn về những gì được nhận khi chúng ta có mặt trên cõi đời nầy, có lẽ, cải lương cũng là một trong những điều để tôi nghiêng mình thành kính.
Từ trước đến giờ, tôi cũng nhiều lần trải qua cảm giác bị bạn bè xem là"sinh vật lạ" khi họ phát hiện tôi dành một chổ trống không nhò trong lòng mình cho nghệ thuật cải lương. Ban đầu họ bực bội, vì nhiều lẽ, niềm đam mê của mình không được tôn trọng, tại sao họ báng bổ cải lương? Sao họ nghĩ chỉ cải lương đơn giản chỉ là cất cao giọng rồi xuống xề? Và nhiều cái tại sao khác...Lâu dần thành quen. Mặc kệ, và cũng lâu dần dường như không dám thể hiện niềm đam mê ấy, cứ nén lại trong lòng, tự mình, mình biết rồi thổn thức.Gần đây trong một lần lang thang internet, mình vô tình vào blog của "chuông vàng 2006"- võ minh lâm. Ở đó thấy người trẻ, những người có thể chơi Audition, xưng bá trong "võ lâm truyền kỳ", tay lướt phím computer, hand-phone tương đương vận tốc phát âm của"sữa mẹ là thức ăn tốt nhất cho sức khoẻ và sự phát triển của trẻ nhỏ"! Lạ kỳ thay, họ đều mê cải lương, chí ít, là họ mê chú nhóc"chuông vàng" và như thế, chắc chắn họ cũng nghe cải lương! Chứng kiến điều nầy, bất giác tôi thấy mình vui, vì một điều không thể diễn tả, và thấy cần phải nói lời cảm ơn( để rồi sau lời cảm ơn không đầu không cuối đó, làm " chuông vàng" cảm thấy hoang mang trĩu trịt gánh nặng với đời., với nghề)
Entry này tôi không dành đất để hô hào, để kêu gọi mọi người hãy thiện cảm hơn nữa với cải lương; cũng chẳng có ý định minh oan, làm sáng tỏ một điều gì đó rất hàn lâm của loại hình nghệ thuật này. Nếu một người nào đó thấy thích, họ sẽ tự đi đào bới, chẳng cần đợi ai thúc bách hay nhắc nhở! Đơn giản, tôi thấy trong muôn vàn cái nợ trên cuộc đời này tôi đang mang nặng, tôi thấy mình nợ cả cải lương! Một Entry như một lời cám ơn, như một giải thích về niềm đam mê với mọi người- chắc là cũng không quá đáng!?
Không gì khó hiểu khi cải lương âm ỉ, kéo rễ, đâm chồi trong từng mạch sống của tôi.
Tôi sinh ra lớn lên trên mảnh đất mà ngày xưa người nghệ sĩ không nén nỗi lòng mình nên cất lên từng tiếng oán than cho người chinh phụ. Để rồi sau đó, những tiếng hờn, tiếng trách, tiếng vọng phu lan ra khắp miền lục tỉnh; người ta chế bản, kéo thêm cung đàn cho đậm tiếng thở than, cho khi cung bậc trỗi lên, chẳng những nỗi lòng người vợ xa chồng mà tình nước, tình làng, phu thê, huynh đệ cũng cùng nhau thổn thức! Cất tiếng khóc chào đời, tôi mặc nhiên"dán nhãn" là có thể hát được cải lương.
Trải dọc tuổi thơ, giấc ngủ của tôi chẳng phải được vỗ về bằng nệm ấm, chăn êm. từng câu hò, điệu lý, từng nhịp xuống xề kéo tôi vào giấc ngủ ngọt ngào. Đó là giọng mẹ, thỉnh thoảng giọng ba, cả giọng của bà, của cậu, của anh- tất cả đều mượt mà như con kinh xáng trước nhà; êm đềm trôi chảy, dòng xanh trong trẻo quanh năm!
MỜI BẠN XEM PHẦN 2
Nhận xét