Browsing "Bài đăng cũ hơn"

Home » THƠ TÌNH

MỘT THỜI TUỔI TRẺ


(Thương tặng Các Bạn NS-CS-NS Đoàn NT Tuổi Trẻ- TPHCM, trên chuyến du lịch Vịnh Hạ Long)
Tình cờ gặp lại ảnh xưa
Thời gian qua vội sớm trưa bay vèo
Một thời ký ức còn neo
Vào sâu tâm trí không nghèo tuổi xanh
Chung thuyền các chị các anh
Hạ Long kỷ niệm ta dành tình yêu
Bên nhau những sớm những chiều
Vui buồn hờn giận trăm điều còn vương
Bắc Nam xuôi ngược nẻo đường
Gian lao khó nhọc lẽ thường mà vui
Bạn xưa nhìn lại ngậm ngùi
Thời gian cay nghiệt chôn vùi hồng xuân
Biển trời xúc cảm bâng khuâng
In vào con nước bước chân lữ hành
Thời gian thắm thoát trôi nhanh
Nghĩa tình sâu nặng sao đành phôi phai
Dẫu rằng mấy ngã chia tay
Trần gian lắm sự mấy ai vẹn tròn
Nàng giờ trách nhiệm chồng con
Chàng nhiều bổn phận hao mòn tình xưa
Hồng son chung cảnh nắng mưa
Một thời ngang dọc sớm trưa không nhòa
Lắng lòng màu tóc giao thoa
Làn ranh xanh bạc con đò sắp đưa
Vẫn rằng nhớ kỷ niệm xưa
Dẫu đời giông bão đẫy đưa phiêu bồng
Tình thương Tuổi trẻ son hồng
Vui buồn vẫn mãi nặng lòng hành trang.
21.3.21

CHIM CU

 


Nhà tôi nuôi một chim cu
Xế trưa nó cứ rù rù ghét ghê

Sáng thời dựng đứng nghô nghê
Ngóc đầu đòi hót chọc quê...cái lồng

Bực mình tôi muốn thả rong
Để cho nó chạy tòng ngòng xem sao
Nhưng sợ nó ẫu vượt rào
Cạnh bên cạm bẫy hố hào giếng hoang

Chim cu giở thói hoang đàng
Công tôi nuôi dưỡng họ phang sao đành
Ghét giờ nó cứ lanh chanh
Định nhờ ai khéo dỗ dành nhận nuôi

Chim cu chính chủ của tôi
Nhưng giờ tôi chán tự nuôi chim mình
Van nài lòng tốt ai xin
Tôi cho phức mắt bực mình ...chim cu.

CHUNG LOÀI NHÂN SINH



( Tình cờ gặp người bạn trong trại tâm thần thủ đức. Ảnh thật , người thật.)
***
Tình cờ gặp lại bạn xưa
Lường sao cho hết nằng mưa sự đời
Ngày nào ta bạn rong chơi
Sân chùa thuở ấy... lá rơi vẫn còn

Cà phê ta bạn cùng ngon
Thuốc thơm ta gởi bạn còn phun mây
Sao giờ gặp gỡ chỗ này
Bạn trông khác lạ ta đây không ngờ

Nghẹn ngào giây phút tình cờ
Ta thì đủ tỉnh bạn giờ ngu ngơ
Lệ lòng ngập lụt câu thơ
Tràn dâng vỡ toạt bến bờ nhân sinh

Trời cao không vẹn chữ tình
Đất dày không chở được nghìn nỗi đau
Tìm đâu tình bạn ngày nào
Tìm đâu một buổi tương chao sân chùa

Dúi vào tay bạn quà mua
Trách trời sao nỡ cợt đùa nỗi đau
Nhìn bạn ta bỗng nghẹn ngào
Nhìn bạn rưng rức lệ trào khóe mi

Mọi người giục ta nói đi
Chỉ còn chết đứng biết gì thốt ra
Ngậm ngùi giọt mặn rưng sa
Giấu người ta khóc lệ nhòa tình thương

Chia tay ta bạn đôi đường
Bầu trời chung bóng chia vườn trần ai
Lệ lòng hòa chảy đắng cay
Thương ta hay bạn mấy ai tỏ tường

Nợ trần phía trước còn vương
Nợ tình còn lắm bụi đường thế gian
Thấy người hết muốn đa đoan
Thấy đời như một vết son môi mềm

Thoa vào sáng chói đẹp thêm
Chùi ra bỗng chốc xinh tìm đâu ra
Ngày sau như ánh trăng tà
Biết mây che khuất hay là sáng trong

Chia tay bạn bước đau lòng
Vào nơi u uế sực nồng lạnh tanh
Ngoảnh đi lê bước chòng chành
Chân chì nặng trĩu sao đành thong dong

Tạ từ nhủ với tấc lòng
Chữ tâm chữ thiện gắng công vun bồi
Thương người như thể ta thôi
Như ta với bạn chung loài nhân sinh.

NÀO TA CÙNG.....CHÍCH



Tớ đi một vòng
Xóa ba trăm nick
Nhà phây cũng thích
Giờ quá rộng rồi

Bạn muốn đứng ngồi
Nhà tui chứa đủ
Chỉ là khoai củ
Tạm đủ dùng nha

Cà phê với trà
Lúc nào cũng có
Nhà không con nhỏ
Chẳng chó kêu la

Ghé chơi bạn già
Bàn qua thế sự
Tình phây đủ thứ
Nam nữ rất nhiều

Mình quá tuổi iu
Ngắm nhiều mắc cỡ
Chán cơm thèm phở
Ngon dở cũng từ

Rượu trà có dư
Ta cười thế sự
Tình mây quá dữ
Tích trữ tào lao

Thôi kệ ai nào
Mình vào tâm sự
Tưng tưng loạn ngữ
Say chữ mới vui

Bắt cá nướng trui
Ngọt bùi vài xị
Hết rượu ta nghĩ
Không chỉ chọt ai

Cho xỉn lăn quay
Men cay một lít
Nào ta cùng chích
Xị lít mồi tươi
Uống cho lệ khóc môi cười
Cho quên chăn gối trách người....nợ ta.

TRĂNG GẦY



(Kỷ niệm 20/3 ngày hạnh phúc)
Ngày này nắm ấy phải đâu xa
Tôi dắt dìu em dưới trăng ngà
Xuyên qua kẽ lá em thầm bảo
Ngượng ánh trăng vàng lẽn nhìn ta
Anh nhớ gì không cũng tháng ba
Hôm nay hạnh phúc chúc muôn nhà
Có tình ta đó luôn trọn vẹn
Ước hẹn ngày sau chẳng cách xa
Em khẽ miệng cười mắt môi xinh
Vốc cạn khuôn trăng dậy men tình
Chếch choáng hàng cây về quên lối
Tình ngấm say rồi tối phiêu linh
Ngọn gió vô tình thổi đu đưa
Vòm lá trên cao vén rèm thưa
Vài ba chiếc lá buồn rơi rụng
Lòng chợt lao xao sợ duyên thừa
Em véo vào tôi thức nỗi đau
Nhìn chi cho lắm mắt dạt dào
Em ghen với cả trăng vàng ánh
Hằng nga đem sánh với muôn sao
Đâu ngờ hạnh phúc biết đổi trao
Trăng xinh ngày ấy cũng nhạt nhàu
Còn chăng đêm tối buồn hoang lạnh
Hàng cây xanh thắm biến nhà cao
Tôi lại lần về góc yêu nhau
Nhìn ánh trăng xưa thắt nghẹn ngào
Hàng cây năm cũ còn đâu nữa
Một góc hồn quê đổi thay mau
Duyên quê một thuở thành kỷ niệm
Em về đêm ấy lịm hồn trăng
Hoá đôi cánh trắng giàu sang của
Gột rữa phèn chua bỏ nhọc nhằn
Nép góc triền đê nhìn xe hoa
Chúc mừng hạnh phúc của người ta
Xe sang đưa đón mừng vui lắm
Muối mặn bờ mi xót nhạt nhoà
Mừng ngày hạnh phúc của ai đây
Khi cả trần gian vui lắm thay
Riêng tôi ký ức buồn vô tận
Nhớ lá rèm thưa tối trăng gầy
20.3.21

CÓ THỨ TÌNH...

Có thứ tình mãi cất giấu trong tim
Cứ lặng im chôn nỗi niềm ray rức
Vì thốt ra cảm xúc nơi lồng ngực
Của tim yêu trở thức ngược trên đầu

Đổi hai chiều sự thể chẳng biết đâu
Thương lý trí muốn trở sầu phía dưới
Còn tim yêu ngự trên đầu tức tưởi
Tranh dành nhau trên dưới chẳng thuận hoà

Có thứ tình suốt đời chẳng nói ra
Trong tiềm thức mãi ngân nga canh vắng
Như tiếng ve trong đêm hè dai dẳng
Vang bên tai cay đắng của trần tình

Kỷ niệm nào nơi quá khứ lung linh
Nhắc khẽ ta kẻ bạc tình ký ức
Cỏ cây ơi ta không loài vô thức
Bóng hình em trong lồng ngực u hoài

Ước một ngày tay ấy được kề tay
Dù hơi ấm không đủ dài xa vắng
Nhìn nhau thôi dưới trời mưa rơi nặng
Đủ tri âm ta mến tặng ngọc ngà

Nhưng bao giờ đời sẽ hết chia xa
Cho mơ ước chung ẩm trà hiện tại
Có thứ tình ẩn trong tim tê tái
Như từ tâm vang mãi tiếng chuông chiều
19.3.21

NGỘ NHẬN

 

Sáng nay có một cô nàng
Cỡi trên chiếc xế cà tàng ghé vô
Tui còn trong giấc mơ hồ...
Bận đêm phây-bút chọc cô chưa chồng

 Bỗng nghe có tiếng vang trong
Vẳng ra ca thán nỗi lòng khuất sâu
Anh ơi...em đã có bầu...
 Anh ra nhận lấy đợi lâu em buồn

 Í trời...như quả đấm chuông
Vọng vô tim óc quay cuồng lỗ tai
Bình tâm nhớ lại tháng ngày
Tình mình biếu, tặng trang đài... có... không?

 Sao giờ có chuyện chẳng mong
Bà con biết được là xong Vô Thường
Đầu năm dồn dập tai ương
Mình đâu "tạm ứng" giờ trương "quả bầu"?

 Bần thần tui kéo giờ lâu
Lòm còm ngồi dậy xem "bầu" to chưa
Lẽn nhìn qua bóng song thưa
Thấy một cô ả "bưỡi" vừa nhô cao

 Chết rồi... ả nói thiệt sao
Nửa quen, nửa lạ cô nào vậy ta?
Lòng lo... chưa vội bước ra
Bỗng nghe ả gọi như gà gáy trưa

 Anh ơi thức dậy hay chưa
Bầu anh không nhận tui chừa...ăn sao?
Buồn, lo, bực bội dâng trào
Định ra tui quát im nào...miệng trâu. 

 Nghĩ mình quân tử đã lâu
Làm gì có chuyện gởi "sầu" cho ai
Tháng nào tui cũng ăn chay
Nếu không thì đã bạt tay cái mồm

 Ác lòng nghĩ vậy cho xôm
Ả thời đâu giống tép tôm thăm rồng
Thôi thì ra đại cho xong
Có, không thì cũng mở vòng oan khiêng

 Dẫu đời còn lắm đảo điên
Nhưng mình không có sợ phiền chi ai
Thấy tui cô ả khôi hài
Hôm anh đã dặn đôi ngày nhớ không?

 Í trời... cô bán hàng rong
Mấy ngày tôi đã chờ mong... trái bầu
Nhưng mà tui chẳng thấy đâu
Sơn hào hải vị tui nào thích ăn

 Nụ cười khoe sún mấy răng
Cô nàng vui vẻ lăn xăn gởi bầu
Bộ nhầm "tâm sự" ấy sao
Mà không ra lấy em chào lâu ghê 

 Cám ơn cô bán chợ quê
Rau xanh, bầu, bí ê hề trên xe
Tưởng bầu "tâm sự" ai dè....

Biết là ngộ nhận khỏe re...Vô Thường.
16.3.21

MÌNH ĐỪNG QUEN EM NHÉ!

 

Mình hãy cứ là người dưng em nhé
Không biết buồn chia sẻ bóng hình nhau
Để nỗi đau không vịn cớ xen vào
Nụ hôn ấm gởi trao hoàng hôn xuống 

 Hãy là người dưng trong mỗi tình huống
Để xuân hồng hay sương xuống chiều đông
Mặc cho ve ngân não nuột trong lòng
Hay thu chết lá thong dong tơi tả

Là người dưng giọt sầu không lả chả
Không biết buồn rỉ rả bởi lời yêu
Những đêm sầu trăn trở với cô liêu
Cũng vô nghĩa dẫu có nhiều hờn dỗi

 Là người dưng mình không cần gian dối
Để làm gì đâu phải mối tình si
Gởi trao nhau lời tình ý làm gì
Trên hư ảo mấy khi tình đỏ chói

 Là người dưng con tim đâu biết nói
Không biết buồn đau nhói lúc chia tay
Vu vơ không gặm nhấm vết thương dài
Khi dương thế ta mãi người xa lạ 

Ta không đau khi mỗi lần vấp ngã
Không trách hờn lúc vội vã qua mau
Những nụ cười hờ thay thế nỗi đau
Và mộng tưởng chuốt trau lời yêu dấu 

 Là người dưng đâu cần em hiểu thấu
Tháng ngày buồn ta chôn giấu niềm riêng
Không người yêu để hờn trách ưu phiền
Và mãi thế khoảng trời riêng ta nhé

Là người dưng hãy lướt qua lặng lẽ
không cần buồn san sẻ chút tình thơ
Là người dưng cho mãi đến bao giờ
Em áo trắng mộng mơ trong hạnh phúc