Người ta nói vào yêu bao nhiêu tuổi
Lúc giận nhau cũng giống buổi ban đầu
Có nghĩa là mắt nặng trĩu quầng sâu
Tóc nhuốm bạc trên mái đầu xanh thắm
Tâm trạng vui hay buồn đều giống lắm
Nửa chia tay nửa mong ấm môi kề
Sáng quyết lòng chia hai ngã thành quê
Chiều đổi ý thôi mình huề đở nhớ
Nhưng đó là chuyện yêu đương trắc trở
Của hồng xuân đang hớn hở hương nồng
Đâu như Thường giờ lở mộng bến sông
Trông chiều muộn đâu dám mong ngược gió
Khổ thân Vô tình yêu thương còn đó
Như màu tim luôn đỏ buổi ban đầu
Hết giận hờn cho ráo hoạnh mưa ngâu
Cho dang dở vơi trũng sầu đáy mắt
Hết giận hờn cho buồn bả vùi chôn
Vào quá khứ nhé hiền thôn xinh xắn
Anh hứa nhiều lỡ lên cơn mưa nắng
Mãi thương em không trao tặng giận hờn
Sáng vui cười sẽ xinh xắn nhiều hơn
Chiều quên mất lại tủi hờn như cũ
Người ta nói khi vào yêu tim ngủ
Vạn lần ngu mà tự chủ khôn rằng
Từng trải rồi đâu như gió với trăng
Vậy mà cứ mãi nhọc nhằn xin lỗi
Huề nhé yêu lần cuối cùng sám hối
Chẳng đùa đâu thề không dối hai lời
Nhỏ gượng cười tim tôi hát à ơi
Nhưng nay chắc... đã hết thời bài vở
Người ta nói khi yêu đến làm vợ
Đường gian nan bở ngở đến tận cùng
Xa hay gần đều có một điểm chung
Năng giận dỗi sẽ mịt mùng phía trước
Người ta nói khi yêu là muốn bước
Đến hôn nhân cho mơ ước vẹn nguyền
Nhưng dỗi hờn chắc theo mãi tình duyên
Vì hương lửa nhốm trên thuyền ngược sóng
Như hôm nay lên phây buồn mong ngóng
Người yêu đâu sao lạnh trống như tờ
Người yêu đâu sao lạnh trống như tờ
Để anh buồn thả nỗi nhớ vu vơ
Người ta nói... yêu dại khờ là thế

Nhận xét