Thương em Cô Gái vùng cao
Như hoa Ban trắng ngạt ngào mùa xuân
Đau lòng rừng núi bâng khuâng
Vị thơm ché rượu tiệc ngừng dỡ dang
Nở hoa nơi chốn bạt ngàn
Xinh tươi học giỏi buôn làng ngợi khen
Cuộc đời bỗng chốc rối ren
Phận người đổi trắng thay đen trêu đùa
Lương y chữ thiện còn thua
Cớ sao lại để chuông chùa ngân tâm
Âm buồn lắng đọng trăm năm
Vào trong hoa trắng dập bầm nhuỵ thơm
Thương em tai hoạ sớm hôm
Nàn đâu phải lớn mà ôm nặng đầu
Lương tâm áo trắng ở đâu
Cớ sao lại để nỗi sầu buồn gieo
Thương người những lúc hoạn treo
Chữ tâm chữ thiện không nghèo khiết thanh
Nên rằng quý Chị quý Anh
Đã màu áo trắng học nhanh chữ Từ
Đèo bồng thói xấu tật hư
Hám danh tham lợi bỏ trừ hiền dân
Nhìn vào tiền túi phân cân
Lương tâm trách nhiệm thấy cần ban cho
Lương y như bác đưa đò
Giúp người qua bến không đo dặm đường
Mới là sống thật tình thương
Giúp người qua bến không đo dặm đường
Mới là sống thật tình thương
Xứng danh Từ Mẫu lẽ thường nhân tâm
Nguyệt soi giữa độ trăng rằm
Xám mây đáng trách âm thầm phũ trong
Thương em ngụp lặn giữa dòng
Lương y tắc trách đừng mong thành người.

Nhận xét