Đêm rơi xuống ánh huyền dâng trên ảo
Anh vào mây trộm nhìn áo em thưa
Người lạ ơi em xinh mấy cho vừa
Anh bối rối ánh mắt thừa hổ thẹn
Áo mong manh như chưa từng nguyên vẹn
Ghét người may khéo bóp nghẹn gia tài
Ghét người may khéo bóp nghẹn gia tài
Hay tại trời tạo hình dáng ô mai
Sao bức tử cả lâu đài trên áo
Nhỏ duyên ơi bầu trời đang tạnh ráo
Xinh nhiều chi cho dậy bão tim sầu
Khép mi mềm che tối cả đêm sâu
Đèn kiêu hãnh trên nguyệt lầu vụn tắc
Lẽn nhìn thôi trong khuya buồn hiu hắt
Thích áo ai tim se sắc nỗi lòng
Thích áo ai tim se sắc nỗi lòng
Xinh bao giờ em mới hết thôi không
Cho mềm yếu vơi đáy lòng anh hết
Thương áo ai ước một lần trắc nết
Được gần nhau mượn áo dệt thơ tình
Trắng Trong màu càng tô điểm em xinh
Duyên mãi thế chuyện chúng mình... trên ảo

Nhận xét