EM CHỜ ANH
Em không nhớ bao thu về rụng lá
Em không nhớ bao thu về rụng lá
Xác vàng khô tơi tả rụng ngang mài
Và bao mùa hạ đỏ hét bên tai
Tiếng ve khóc vọng u hoài nức nở
Rồi xuân sang đông tàn qua mấy thuở
Ngày những đêm em trăn trở một mình
Mặc thời gian tàn phá nét đoan trinh
Thời xinh xắn còn lung linh ký ức
Em chờ anh dù mưa tuôn gió giật
Bão trần gian dội gang tấc cận kề
Đội bão bùng em làm kẻ vọng thê
Chờ anh mãi ngày trở về không biết
Anh nơi đâu em nhớ thương da diết
Đợi chờ anh đến suy kiệt xuân thời
Vọng u hoài trong mộng ảo xa xôi
Người yêu hởi chân trời anh có hiểu
Tình trong em dẫu âm thầm bóng liễu
Nhưng ngàn năm nguyện không thiếu chung tình
Mãi đợi chờ trong câm lặng sắt đinh
Như cô phụ thất trận tình mong ngóng
Em vẫn biết anh không về với bóng
Khi thành cây đã trống rỗng linh hồn
Năm tháng chờ cổ thụ hóa cô thôn
Tình thuở trước xin vùi chôn năm tháng
Em nhớ anh và yêu
thương vô hạn
thương vô hạn
Vẫn chờ anh đến năm tháng tận cùng
Dẫu biết rằng sẽ có phút lâm chung
Thời gian nghiệt gieo bão bùng mưa gió
Vẫn yêu anh phút cuối cùng ngày đó
Rồi em đi sau cơn gió vô hình
Thanh thản vùi bởi em vẹn chữ trinh
Người yêu hởi anh vô tình nào biết
Thôi van anh cứ ra đi biền biệt
Em đã quen trong thua thiệt đợi chờ
Có kiếp sau em cũng nguyện bơ vơ
Được chờ đợi trong hững hờ duyên số.

Nhận xét