Thời gian cứ trôi đi vùn vụt mà những ước mơ cũng chỉ mãi là mơ ước. Xem ra ta chẳng phải là ta nữa rồi, thời gian cứ không chờ đợi ai hết và ta cũng không thể là ngoại lệ, màu sương đã sắp nhuộm lên mái tóc rồi, ấy vậy mà ta vẫn cứ mãi là nạn nhân của thời gian.
Có đôi khi ta thấy cuộc đời còn có ý nghĩa gì ngoài sự tồn tại của bản năng cho hết kiếp làm người. Ta chợt nhớ đến hai câu thơ mà ta đã từng ngưỡng mộ. Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo
Nhận xét